Trên những cánh đồng ẩm ướt của nước Bỉ, khoảng 60.000 binh sĩ đã bỏ mạng. Thứ mà họ không thể nào tưởng tượng được là sau khi c.h..ế.t, thân x.á.c của mình lại tiếp tục “phục vụ” nước Anh, không phải trên chiến trường, mà trong những khu vườn và cánh đồng nông nghiệp.
Chỉ một năm sau trận đánh, chiến trường Waterloo đã được dọn dẹp sạch sẽ. Các công ty tư nhân thu gom x.ư.ơ.n.g người và x.ư.ơ.n.g ngựa còn sót lại, nghiền chúng thành bột để tận dụng tối đa diện tích đất. Cách làm này không phải ngoại lệ, mà là thông lệ trên nhiều chiến trường khác của Napoléon, như Leipzig hay Austerlitz.
Theo các bài báo đương thời, hơn một triệu giạ x.ư.ơ.n.g, tương đương hàng chục nghìn tấn đã được vận chuyển khỏi các chiến trường. X.ư.ơ.n.g của binh lính Pháp được đưa thẳng tới các nhà máy ở Yorkshire, như một thất bại lần thứ hai của họ trước người Anh. Tại đây, tất cả được trộn lẫn, nghiền nhỏ và dùng làm phụ gia cho phân bón. Phần tủy x.ư.ơ.n.g còn được chiết xuất thành dầu, thứ được ca ngợi là hiệu quả chẳng kém bất kỳ loại dầu công nghiệp nào. Báo chí thời đó thậm chí mỉa mai rằng: “Một người lính c.h.ế.t là một món hàng có giá trị trong thương mại.”
Loại phân bón ghê rợn này được chuyển tới Doncaster, góp phần nuôi sống nền nông nghiệp Anh. Nông dân địa phương mua nó với hy vọng mùa màng bội thu, trong khi cả một thế hệ người châu Âu vô tình ăn lương thực được trồng lên từ x.ư.ơ.n.g cốt con người. Nếu có mặt ở đó, có lẽ Hannibal Lecter cũng phải mỉm cười hài lòng trước vòng quay tàn nhẫn và trớ trêu của lịch sử.
