Những công nhân kênh đào dày dạn kinh nghiệm đã chần chừ.
Họ không mở.
Họ gọi cảnh sát.
Quyết định ấy đã thay đổi toàn bộ câu chuyện.
Chiếc vali không được đưa thẳng về kho vật chứng, mà được chuyển tới Bệnh viện Đại học Coventry & Warwickshire (UHCW). Trước khi cạy khóa, trước khi bất kỳ ai chạm tay vào bên trong, các điều tra viên chọn một cách tiếp cận khác: chụp CT y khoa.
Máy móc lên tiếng trước con người.
Từng lớp hình ảnh hiện ra, bóc dần những gì nước và thời gian cố che giấu: phần còn lại của một cơ thể người, bị nén chặt trong hình khối cứng nhắc của chiếc vali. CT scan ghi lại nguyên trạng khoảnh khắc phát hiện không xáo trộn, không can thiệp như một nhân chứng im lặng được “đóng băng” bằng dữ liệu số.
Khi chiếc vali cuối cùng được mở ra, kết quả trùng khớp hoàn toàn với hình ảnh đã thấy.
Bên trong là thi thể một người đàn ông trưởng thành đang phân hủy.
Khám nghiệm trực tiếp cho thấy sự thật trần trụi:
Không có đầu.
Không có hai tay.
Không còn cẳng chân trái.
Nước và thời gian đã xóa quá nhiều, đến mức không thể xác định nguyên nhân tử vong.
Đây không phải một bí ẩn đơn lẻ.
Mà là nhiều lớp bí ẩn chồng lên nhau.
Cuộc điều tra tách ra thành nhiều hướng, xoay quanh bốn mục tiêu:
• Tìm những phần cơ thể còn thiếu
• Xác định danh tính nạn nhân
• Xác định nơi thi thể ban đầu bị phi tang
• Và tìm ra kẻ đã làm việc này
Manh mối đầu tiên chính là con kênh.
Giả định rằng những phần còn lại đã bị vứt gần đó, các đội tìm kiếm tiến hành rà soát theo hướng thượng nguồn. Nước luôn làm mọi thứ rối loạn: dòng chảy làm sai lệch mốc thời gian, dịch chuyển vị trí, che giấu ý đồ. Dù vậy, chiến lược này vẫn mang lại kết quả.
Một chiếc vali thứ hai được tìm thấy.
Bên cạnh nó là các dụng cụ: cưa, dao bếp, búa, đục.
Những vật dụng quen thuộc của đời sống thường ngày - giờ trở thành đồng phạm. Không chỉ là công cụ phân xác, mà là dấu hiệu của sự chuẩn bị có chủ ý.
Chiếc vali thứ hai cũng được đưa đi chụp CT.
Lần này, hình ảnh cho thấy những gì còn thiếu: phần đầu, hai tay và cẳng chân. Cơ thể gần như đã đầy đủ, chỉ còn một chi tiết vẫn bặt vô âm tín: khớp vai trái.
Từng mảnh rời rạc, khoa học ghép lại những gì bạo lực đã cố tình phân tán.
Danh tính không đến từ ký ức hay nhận dạng bằng mắt thường, mà từ dữ liệu:
DNA.
Dấu vân tay.
Hình xăm
- những dấu ấn được chọn khi còn sống, vẫn tiếp tục lên tiếng sau cái chết.
Mẫu lấy từ cả hai chiếc vali xác nhận: tất cả thuộc về cùng một người.
CT scan không chỉ “nhìn vào” bên trong hành lý.
Nó giữ lại sự thật trước khi bị nhiễm bẩn, cho phép quan sát mà không xâm phạm và biến công nghệ y học thành nhân chứng pháp y.
Đây không chỉ là một vụ án phân xác! Mà là câu chuyện về những gì còn sót lại khi ai đó cố xóa sổ một con người hoàn toàn và cách mà ngay cả trong những mảnh vụn cơ thể vẫn khao khát đòi được gọi tên.
*Bài viết đăng với mục đích cung cấp thông tin và phục vụ giáo dục y – pháp y.

